SAO KHÔNG GỌI LÀ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH MÀ CỨ GỌI SÀI GÒN

SAO KHÔNG GỌI LÀ THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH MÀ CỨ GỌI SÀI GÒN

“Sao không gọi là Thành phố Hồ Chí Minh mà cứ gọi Sài Gòn vậy Mip?”

Lần đầu nghe câu hỏi ấy từ một cậu bạn người Mỹ, tôi đã ngớ người ra chẳng biết phải giải thích như thế nào. Nhớ một dạo cách đây 5,6 năm tôi nói chuyện với những bạn bè người nước ngoài khi họ mới du lịch sang, tôi liên tục gọi Sài Gòn mà họ thì cứ ngây ra chẳng hiểu tôi đang nhắc về địa danh nào.

Cố lục tìm trong trí nhớ những lần nổi cơn siêng tìm hiểu nguồn gốc cái tên ấy, tôi ngồi liệt kê ra nào là về mặt lịch sử thì tên gọi Sài Gòn lâu đời hơn cả. Có đến 3 giả thuyết lớn nhất mà các nhà nghiên cứu sử ta đã tìm hiểu cặn kẽ rồi viết nên.. Rồi vùng này xưa kia vốn thuộc về dân Cao Miên, là dân Campuchia ý, rồi thời chúa Nguyễn đã dần dần chiếm đất của người ta thế nào, rồi vùng này xưa kia toàn là cây củi gòn, rồi tên này là đọc chạy ra từ tiếng Khmer hay tiếng Hán tiếng Nôm ghép vào… Thế nhưng chẳng ai đọc xong mà cảm thấy thỏa mãn cho những cách giải thích tên gọi của Sài Gòn.

Bạn tôi phẩy tay liên hồi như để tôi bình tĩnh lại trước mớ kiến thức hỗn loạn không đầu cuối của mình và chỉ đơn giản hỏi tôi lại :

“Ý tui hỏi là sao Mip không thích gọi là Thành phố Hồ Chí Minh mà thích dùng từ Sài Gòn hơn? Chứ về lịch sử thì có giải thích tui cũng không nhớ đâu. Cho tui một lý do sao dân “Sài Gòn” thích gọi Sài Gòn thôi?”

Tôi vỡ lẽ ra cái câu hỏi đơn giản của người bạn, hóa ra, chỉ là về mặt “nhận thức” thôi chứ không phải “kiến thức”.

Thế nhưng, tôi lại thấy câu hỏi ấy lại khó hơn cả việc hỏi tôi kiến thức. Tôi nhún vai : “Tại Sài Gòn là Sài Gòn thôi, gần gụi và dễ sẻ chia.”

Kì lạ là cậu bạn có vẻ thỏa mãn với câu trả lời vốn chẳng rõ ràng gì của tôi. Kể từ dạo đó, tôi nhận không ít câu hỏi tương tự từ những người bạn khác xứ. Họ luôn thắc mắc tại sao tôi luôn dùng Sài Gòn thay cho Thành Phố Hồ Chí Minh. Thậm chí cho đến ngày nay, tên gọi Sài Gòn có vẻ trở nên phổ biến dần trong nhận thức của các nước bạn. Mọi người bắt đầu thay thế tên gọi đó như một điều rất hiển nhiên.

Sài gòn là Sài Gòn thôi.

Tôi nảy ra ý tưởng đi hỏi tất cả những ai tôi gặp, vì sao họ thích gọi Sài Gòn. Đối với những người lớn tuổi như thế hệ ông bà hay ba mẹ chúng ta, họ chẳng có một khái niệm cụ thể nào về tên gọi ấy, họ lớn lên và sinh sống ở đây, ngàn đời Sài Gòn vẫn chỉ có một cái tên, thời đại cũ hay mới, thì thành phố này vẫn vậy, nhộn nhạo, đỏng đảnh nhưng bình dị, như một điều hiển nhiên mà tất cả những ai chọn nơi đây làm quê hương, đều thuộc nằm lòng tiếng gọi thân thương đó. Chẳng một ai mảy may thắc mắc.

Tôi hỏi những người trẻ hơn, bất ngờ khi nhận được không ít những ý kiến có phần thú vị như Sài Gòn tên vừa gọn, vừa đẹp, vừa sang lại dễ nhớ, dễ gọi. Viết tắt thấy cũng hay, viết có dấu hay không dấu thấy cũng hay, viết in hoa hay viết thường nhìn cũng hay. Vẽ vời, thiết kế, chụp choẹt gì mà ịn cái tên “Sài Gòn” lên cái tự dưng thấy chất chất. Gọi “Sài Gòn, Sài Gòn ơi” thấy có phần bình dị, lại lắm lúc thấy như mình hổng phải người ở đây dù sinh ra và lớn lên ngay tại mảnh đất này, cứ thấy xa xôi sao ấy, mà lại được Sài Gòn chào đón, rồi ăn dầm nằm dề ở cái đất chật chội mà thấy thương chi lạ.

Tôi hỏi ngược lại những người bạn khác xứ: “Chứ sao tụi bây biết mà gọi nơi đây là Sài Gòn?” Hầu hết đều thích thú bảo tên gọi ấy nghe hay hay, lạ lạ. Cứ lên mạng tìm hiểu trước về nơi này rồi thấy người ta gọi như thế thì gọi thôi. Vốn từ cách nhìn của người nước ngoài, họ đều đồng ý việc đặt tên cho một thành phố không nên dùng tên của một người nào khác dù có là nhân vật to lớn nhất trong lịch sử dân tộc. Tự thân thành phố đó đã có quá nhiều nét văn hóa, phong tục tập quán và ẩn chứa khối lượng thông tin đồ sộ để có thể được trân trọng bằng một cái tên bình dị khác mà thôi.

Một tiếng gọi thôi lại chứa đựng tất cả, từ những giai đoạn lịch sử của vùng đất này, đến nếp sống của từng con người ở đây. Mọi thứ đều được giải thích bằng hai chữ “Sài Gòn”. Tất cả đều gắn liền, đều tô đậm, gạch chân lên cho tên gọi ấy mỗi lúc một ăn sâu vào trong tiềm thức của mỗi người.

Chẳng một ai dám tự nhận mình là dân Sài Gòn gốc, chẳng một ai trên mảnh đất này dám nhận mình hiểu Sài Gòn, biết từng ngóc ngách, rõ từng chút một. Tất cả chúng ta chỉ là những kẻ tha hương chọn Sài Gòn làm mảnh đất nuôi giấc mơ, ở mãi thì thành nhà, ở mãi thì “hóa tâm hồn” mà thôi.

Không phải chủ ý mà tên gọi ấy dễ dàng thoát ra trên môi mỗi người sống ở đây. Tất cả đều đã quá quen miệng để nhắc một Sài Gòn, hai Sài Gòn…đến nỗi chẳng ai thực sự đắn đo sao lại phải thay đổi cách gọi ấy để đổi sang một cái tên chính thống hơn. Người Sài Gòn là vậy, có sao thì nói vậy mà thôi.

Mà người Sài Gòn là ai?

Chẳng là ai, mà lại là tất cả.

#saigon #nguoisaigon
View all comments on facebook
Like & Comment this post

Other newsfeed from Cafe Bệt

FBVideoDownloader.info is a facebook video downloader online, this tool helps you download facebook videos by grabs direct links to download and save for free
Trời hôm nay xanh quá..
..anh lỡ tay gạt má :3
Mới học được skill lội mưa :v
Cơn mưa ngang qua...
Cho em đi bơi nha
Bitexco "thất thủ" :(

@Huỳnh Ngọc Lợi.
Đủ để tắm

@Kim Ngân
Bạn nào đang có nhu cầu tìm một nơi nào đó để náo động Sài Thành thì đăng ký ở đây nhé.

Một chương trình dành cho những bạn trẻ luôn tò mò về Sài gòn và muốn tự mình khám phá nó! Một sân chơi hứa hẹn mang đến nhiều điều hồi hộp, thú vị nhưng không kém phần gây cấn, bất ngờ!
Tất cả sẽ hội tụ trong một chương trình teambuilding có cái tên rất lạ của CLB Sóng Kỹ Năng: “SÀI GÒN – MÈN ĐÉT ƠI”...
View details ⇨

kynangsong.org
Niềm vui ngày Trung Thu
Ảnh: Phạm Hoàng Thân
TÌM NGƯỜI THÂN – NHỜ CÁC ANH CHỊ, BẠN BÈ SHARE VÀ ĐỂ Ý GIÚP.

Chị: Lê Thị Mai Thảo, sinh năm 1971
Đặc điểm nhận dạng: Theo hình, bị khuyết tật ngọng điếc bẩm sinh. Cao khoảng 1m62.

Khi đi mặc áo thun màu đen, áo khoác sọc caro, quần thun dài màu vàng, nón vải lưỡi trai màu xanh lá cây, xe đạp martin màu trắng bạc.
Đi lạc lúc sáng ngày 06/09/2016 từ chung cư Võ Đình Đường, TA 15, Lê Văn...
View details ⇨
Một tấm ảnh đầy chất nghệ thuật, ánh chiều tà rất lãng mạn bên bờ biển :v
Nhưng rất tiếc đây là Sân Bay Tân Sơn Nhất :'(

@Hong Phuc Nguyen
Không biết sự thật là thế nào, hy vọng hình tượng Anh hùng không bị ảnh hưởng gì
"Về thông tin nói anh Bắc ra dấu cho xe anh Phong ghé đầu xe khách vào đuôi xe tải, anh Phong khẳng định tài xế xe tải không thể biết xe của anh bị mất thắng mà ra dấu. Anh Bắc chỉ biết giữ thăng bằng khi xe khách đâm vào và dừng lại. “Tôi khẳng định và nhấn mạnh rằng xe tải đã cứu hành khách trên xe tôi và anh...
View details ⇨

motthegioi.vn
Xem mà xúc động nổi cả gai ốc. Xin chúc mừng VĐV Lê Văn Công giành HCV Paralympics, phá kỉ lục thế giới!

Không thể không share!
Nhìn giống bản đồ Pokemon quá :3

thanhnien.vn
Bình Yên
Nhiều lần đi ngang cái chị bán gánh xôi bắp ở góc đường Lê Thánh Tôn - Pasteur nhưng chưa lần nào ăn. Thấy nhiều người ghé vào mua nên nghĩ là nó ngon, nhưng vì bản thân không hảo món này lắm nên cũng bỏ qua.

Hôm nay có dịp ăn một bịch mới thấy được sự tinh tế của người bán. Đó là hành phi được chị ấy để riêng một bên trong gói mang về. Đảm bảo rằng xôi bắp không làm hành phi bị ỉu đi khi về...
View details ⇨
Mỗi sớm ở trong thành phố, người ta hay uống một thứ nước màu đen và đôi khi cà phê không phải là cà phê
Photo: Ánh BT™
#saigon #càphê
Tối rồi về thôi :3
Mỗi lần nhìn thấy cầu vồng là cứ như nhìn thấy cổng nhà trời. Phải chăng phép màu là có thật.
"Cốt cách Sài Gòn- xếp theo thứ tự là sự cống hiến cho cộng đồng, đến tình nghĩa, tài năng, sau cùng mới là tiền bạc."

kenh14.vn
Có một buổi chiều tôi đang vi vu xe máy với nhỏ bạn thân thì Sài Gòn mưa như trút, không có áo mưa, cả hai phải tấp đại vào một cửa hàng bán chăn gối để trú. Chị chủ chắc cả ngày hôm đó ế ẩm hay sao mà mặt mày lạnh tanh. Lại gặp hai con uớt như chuột lột xông thẳng vào chỗ mình buôn bán đứng trú mưa, dựng xe chắn hết lối đi, hai đứa thầm nghĩ: Chắc chị ấy cay lắm. Rồi chị chủ không nói tiếng...
View details ⇨
View more posts