Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng được đôi ba năm,

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng được đôi ba năm, trong gia đình tôi bắt đầu nổi lên âm ỉ một cuộc chiến tranh lúc nóng lúc lạnh, quanh vấn đề tôi sẽ sinh đứa con thứ hai. Cuộc chiến kéo dài sáu bảy năm và kết thúc bằng một tờ đơn li hôn ký sẵn. Tôi đề vào đơn lý do chủ động li hôn: Tôi mắc bệnh lãnh cảm!

Bố chồng tôi mồ côi từ nhỏ. Ông thực sự là người con trai duy nhất còn sống của ông nội chồng. Chồng tôi cũng không có anh em trai, giờ đến thế hệ con cái chúng tôi. Ba đời độc đinh không thể nào đến chúng tôi lại chỉ đẻ một đứa con gái. Tôi không chỉ là dâu trưởng, tôi còn cần thiết phải là một người con dâu trưởng sinh bằng được một đứa con trai.

Có rất nhiều thứ trong cuộc sống gia đình mà khi kết hôn, chúng ta sẽ không bao giờ hình dung ra nổi. Ví dụ như, sau vài năm chung sống, tôi trở thành một con người khác. Tôi khao khát được học, được đọc sách, đọc từ sáng tới tối ở bất kỳ xó xỉnh nào của thư viện. Tôi vô cùng ao ước được sử dụng thời gian làm những gì mình thích, chứ không phải làm những gì người khác thích. Tôi không hề nghĩ rằng con trai khác gì con gái, vì với tôi, chúng đều là con người, là con của tôi, và tôi nghĩ mình chỉ đủ tình yêu để yêu một đứa con gái đầu lòng mà thôi! Tôi chỉ đủ sức kiếm tiền để nuôi một đứa con mà thôi.

Nên tôi lẩn tránh trước mọi lời bóng gió hay lộ liễu của mọi người chung quanh. Cuộc trốn tránh đó thật khó khăn.

Nhưng tôi thực sự khao khát được sống cuộc sống mà tôi muốn. Tôi nghĩ rằng đứa con gái là tất cả những gì tôi mong đợi từ cuộc đời này rồi. Vì thế, tôi thỏa thuận với chồng: Li hôn để anh lấy vợ khác mà đẻ con trai. Hoặc, anh cứ chọn phương án nào vừa lòng bố mẹ và vừa lòng anh. Còn em, em không đẻ nữa. Thậm chí, em đi khỏi nhà, anh cứ chung sống với ai đó anh thấy phù hợp, em sẽ gửi tiền để nuôi cả con em và con anh. Đó là lựa chọn rất văn minh và phù hợp với em.

Chồng tôi vẫn chọn tôi. Chồng tôi nghĩ sợ đẻ là triệu chứng của mọi bà mẹ “gái một con”, và tôi chỉ là một người đang bốc đồng. Chồng tôi cũng không phải là người trọng nam khinh nữ. Nhưng còn bố mẹ chồng sau thời gian dài nghi ngờ và trách móc bóng gió, đã đành phải thỏa hiệp một bước: Con cứ đẻ một đứa nữa đi, con gái hay con trai cũng được! Bố mẹ sẽ nuôi cả hai đứa trẻ con, để con có thể tự do bay nhảy, đi đâu cũng được, làm gì cũng được!

Chắc trên đời này không còn ai dễ như bố mẹ chồng tôi khi ấy nữa. Nên khi thấy suốt một năm trời không có “tiến triển” gì, một hôm mẹ chồng tôi gọi tôi ra, cay đắng nói:

- Con nghĩ xem, có người mẹ chồng nào như mẹ, phải bắt con dâu ngủ với con trai mà không được không? Ngủ với chồng là nghĩa vụ của người làm vợ, sinh con đẻ cái là trách nhiệm của người làm dâu! Còn nếu con không làm hai việc đó, thì con lấy chồng làm gì?

Nhưng giấy kết hôn không phải là pháp lệnh lên giường, cũng không phải là giấy phép sinh đẻ! Tôi nghĩ những thứ không nhìn thấy trong tim nó quan trọng hơn rất nhiều những thứ nhìn thấy bằng mắt ở bề ngoài. Mà, nếu nhìn bằng mắt, thì cả hai vợ chồng tôi đã cởi nhẫn cưới ra từ lâu lắm rồi!

Nên tôi chọn cách ra đi. Với lý do, tôi bị lãnh cảm, với chồng. Mọi điều trên đời này thay đổi đều là cả một quá trình rất dài, chỉ có điều, chúng ta chỉ nhận ra mỗi kết quả cuối cùng mà thôi, chứ ít ai nhìn thấy đó là cả một quá trình, một người phụ nữ lập gia đình đến lúc cô ấy ra đi khỏi cuộc hôn nhân ấy.

Tôi sẵn sàng làm một người phụ nữ độc lập. Dù tôi thấm thía cái giá phải trả, như mang tiếng ích kỷ, vô trách nhiệm, bất hiếu, gây thị phi mệt mỏi, nhìn quanh chỉ toàn người ghét, không mấy người hiểu. Nên tôi biết những người phụ nữ bị ép đẻ con trai bằng được, họ sống trong một cuộc sống như thế nào. Tôi chỉ may mắn hơn những người ấy một chút thôi, là tôi chấp nhận. Không phải tôi chấp nhận hoàn cảnh, mà là tôi chấp nhận bản thân mình, dù trong mắt xã hội thì tôi chỉ là một người khiếm khuyết đủ thứ, đến mức ngoài ông chồng tôi thì chẳng ai chấp nhận được tôi cả. (Ấy thế mà tôi lại còn bỏ ông ấy nữa chứ!)

Nhưng có một việc làm tôi cảm động suốt đời. Đó là bố chồng tôi đã về quê “đấu tranh” bằng cả lý lẽ lẫn tình cảm để đứa con gái đầu lòng của tôi được ghi tên vào gia phả dòng họ như một suất “đinh” (con trai) chính thức.

Bố chồng tôi nói, cháu nó chỉ đẻ có một con gái, thì chẳng lẽ dòng họ Nguyễn Trung đến đây là bỏ trống vĩnh viễn? Con gái có phải là người không? Nó vẫn là cháu nội của tôi! Phải ghi tên nó vào gia phả! Đây là nguyện vọng của cả gia đình chúng tôi! Nếu nó lớn lên nó thấy nó là con của gia đình, vẫn cúng giỗ ông bà, mà nó không được công nhận là con của dòng họ này, thì nó có tủi thân không?

Sau vài năm, và rất nhiều lần về quê, rốt cuộc bố chồng tôi đã chiến thắng! Lần đầu tiên dòng họ Nguyễn Trung có tên một đứa con gái vào gia phả, hàng năm vẫn đóng tiền để chi phí những lễ tết ma chay hiếu hỉ của dòng họ, như một suất đinh đàng hoàng! Chưa từng có tiền lệ ấy, chưa có dòng họ nào cho phép làm như thế.

Lúc ấy, tôi đã chọn một cuộc sống riêng khác. Nhưng sau một biến cố lớn trong đời sống khi bị công an bắt vì tội biểu tình yêu nước, khi chỉ sau một đêm cả thế giới quay lưng lại với Trang Hạ, mọi con đường sống bị cắt đứt, bị chặn mọi nguồn thu nhập, không xuất cảnh được, bị lãnh đạo của tờ báo tôi đang làm việc phản bội và trở mặt rũ áo vì cho rằng tôi là thành phần chính trị phản động (khiến thời gian dài sau này, tôi thề không bước chân vào thềm tòa soạn báo Tiền Phong vì tôi kiêng giao tiếp với sự vô sỉ), người quen quay lưng, tôi nhận ra, hóa ra trên đời này chỉ có mỗi gia đình chồng tôi mới là người tử tế nhất đã không bỏ rơi tôi trong cơn hoạn nạn. Tôi quay về, lẳng lặng chui vào giường ông chồng, làm cái việc mà đã lâu mình không hề làm.

Chúng tôi vẫn không đeo lại nhẫn cưới. Vì tôi vẫn nghĩ rằng, những thứ trong tim quan trọng hơn gấp nhiều lần những thứ nằm ở bên ngoài.

Hai đứa con trai tôi lần lượt ra đời trong hạnh phúc và bình yên của tôi. Những ngày cuối đời, bố chồng tôi bế đứa con trai tôi vừa sinh, ông vừa khóc vừa cười. Tôi nghĩ bố chồng tôi đã chết trong hạnh phúc. Không phải ông hạnh phúc vì có đứa cháu đích tôn nối dõi, mà vì ông thấy gia đình được hàn gắn, có phép màu đã xảy ra, cuộc sống này thực sự xứng đáng để được sống, dù nó cay đắng hay gập ghềnh.

Tôi nhớ bố chồng tôi biết bao.
View all comments on facebook
Like & Comment this post

Other newsfeed from Trang Hạ

Trang Hạ
03/23/2017 at 14:32. Facebook
Sáng mai thứ Sáu 24/3 mình có buổi tọa đàm trực tuyến cùng các chuyên gia tại Sài Gòn và Hà Nội về Bảo vệ trẻ em trước nạn xâm hại tình dục. Trực tuyến từ 8h30 sáng, nếu bạn bè nào quan tâm có thể theo dõi tại links này:
[ Chavame.com Link ]
Trang Hạ
03/22/2017 at 08:41. Facebook
Quảng cáo tìm người giúp dự án "Sách và hành động" tại Hà Nội mọi người nhé! Chỉ còn ngày mai là kết thúc nhận đăng ký tình nguyện viên cho cộng đồng. Mình tin chắc chắn rằng việc đọc sách nhiều sẽ giúp người ta đỡ xả thói xấu trên facebook đó! Vì người ta nhận ra, đọc càng nhiều càng thấy bản thân bé mọn tội nghiệp biết bao!

[ Facebook.com Link ]

Tìm bạn Đồng Hành cùng SVHĐ

EVENT - facebook.com
Trang Hạ
03/21/2017 at 18:19. Facebook
VỨT TỐT SANG SÔNG

Khi đó, tôi đang thu xếp sách vở, định lên văn phòng Hội sinh viên trả lời nốt những câu hỏi thảo luận trên diễn đàn online. Chúng tôi giúp sinh viên khoá dưới chuẩn bị hoạt động “Tiếp sức mùa thi” dự kiến khởi động sau hai tháng nữa. Điện thoại di động rung. Mẹ gọi điện cho tôi. Thật lạ, mẹ tôi thường kinh sợ những cú điện thoại di động như kinh sợ cái hoá đơn thanh toán...
View details ⇨
Trang Hạ
03/21/2017 at 17:25. Facebook
30/4/2017 Trang Hạ sẽ chạy Half-marathon từ Đồng Văn tới Mèo Vạc, qua đèo Mã Pì Lèng nổi tiếng của Hà Giang. Có bạn nào theo dõi fanpage cũng sẽ tham gia? Sau giải sẽ hẹn chụp chung một bức ảnh kỷ niệm ở Đích đến nhé! Inbox để liên hệ!
Trang Hạ
03/20/2017 at 12:00. Facebook
DO THE RIGHT THINGS AT FIRST

Hồi xưa mình có mấy năm thích mặc đồ của Yến Trang chỗ Tràng Thi, cứ về Việt Nam là lại lượn qua đó lượm vài thứ, từ áo, yếm, váy, quần, khoác, đồ trẻ trung hay đồ công sở. Vì ở đó có rất nhiều thứ được thiết kế bằng vải thô và vải đũi, hai loại vải mình thích mê, màu đơn giản chỉ đen trắng hay giữ nguyên màu thô vải mộc. Có lần thích một cái quần vải thô, nên dù...
View details ⇨
Trang Hạ
03/20/2017 at 08:13. Facebook
Nhìn ông xã mình thì biết, nhiều khi ông ấy bứt tóc bứt tai muốn bứng vợ ra chợ vứt, ai nhặt thì nhặt!
Tôi thấy những người đàn bà trung niên thường yêu bức ảnh hồi họ trẻ. Và những người đàn ông bụng bắt đầu béo thường yêu tấm ảnh hồi họ còn phong độ. Tôi cũng thế. Khi đã ba con, tôi kiêng soi gương, và thỉnh thoảng xem lại những bức ảnh hồi còn thảnh thơi "gái một con", dù thời ấy mới từ... ba bốn năm trước chứ mấy. Nhưng chúng ta đều biết, thời gian một đi không trở lại.

Chúng ta luôn nhận...
View details ⇨
CUỐI TUẦN MƯA GIÓ LẦY LỘI, VÁC TUỔI 43 ĐI XEM KONG!

Nửa đêm đi xem Kong, mình vừa buồn cười vừa đăm chiêu!

Cười vì phim có nội dung hơi giải trí thuần túy, nhưng mình đăm chiêu vì những gì thấy trên màn ảnh. Một Việt Nam quá tuyệt vời, non nước, hang động, cây cỏ thân thiết tươi đẹp ngời ngời, những ngọn núi điệp trùng xanh non mơ màng, Ninh Bình, Quảng Bình, nội dung phim thì bà con review...
View details ⇨
Hiện tại, bạn vẫn có các khóa làm đẹp, chiều chồng trên giường, chiều chồng trong bếp. Nhưng không có chương trình xây dựng cho bạn một bản lĩnh văn hóa.

<3

Có bạn gửi thư kể lể, bạn đã học 5 năm ở Đại học nhưng không có lấy một người bạn thân. Bạn để ý tới thầy giáo thì thầy lúc xa lúc gần. Người ở cùng xóm trọ thì toàn những kẻ ích kỷ, nhờ việc nhỏ cũng không được. Sinh nhật bạn bè thì bạn...
View details ⇨

Nhà văn Trang Hạ: Phụ nữ Việt đang quá thiếu cách bộc lộ bản thân

thanhnien.vn
Nhiều người đàn ông vẫn luôn mang một định kiến xấu về phụ nữ, và việc họ làm, điều họ nghĩ, họ nói, đều ám chỉ rằng phụ nữ thấp kém hơn họ, trong khi họ chưa chắc đã văn minh.

Trương Anh Ngọc: Trang Hạ và Ngọc Trinh là 2 trong số nhiều phụ nữ bị đưa ra làm trò cười

soha.vn
Nhiều bạn hỏi tên thật của Trang Hạ là gì. Trang 25 từ Báo cáo thường niên của công ty và trang 84 của Forbes số 3.2017.
"Em đã khóc khi mọi người xem Táo quân còn em ngồi rửa bát. Mùng 1 Tết đi họ hàng, mùng 2 Tết vẫn không về ngoại. Em ngày ngày làm cỗ thắp hương và dường như bị bỏ mặc trong gia đình", những cô gái trẻ năm ngoái đã từng ném đá Trang Hạ nhưng giờ lại than khổ và "thấm" chỉ sau khi có trải nghiệm.

Trang Hạ: "Nếu vẫn còn xem tướng đàn bà để đoán biết mắn đẻ hay còn trinh không..."

afamily.vn
Tôi nghĩ, đi khắp thế gian chỉ để tìm được những người thiện lương, tử tế và từ tâm, những cái đó là danh thiếp tốt nhất của một người đàn bà!

Trang Hạ: ‘Tôi không chống đàn ông, tôi chống lại sự si ngu của đàn bà’ - VietNamNet

vietnamnet.vn
GIANG HỒ CHỈ VỪA ĐỦ XÀI - cuốn sách mới của Trang Hạ dành tặng cho những phụ nữ đang học cách để chủ động sống và chủ động hạnh phúc! Mời mọi người xem thử vài trang nhé!

<3"Việc của bạn chỉ là: Đi, Sống, và Yêu!" <3
PHỤ NỮ CÓ PHẢI ĐỘNG VẬT ĐÒI QUÀ?

Trời, không biết là một anh hay một chị, hay một ông comment câu này trong album Vincom: “Thế khi nào đàn ông thông thái mới tặng quà? Dịp nào cần tặng? Tự đoán hay để đòi?” = Ý nói thẳng ra là phụ nữ là một động vật đòi quà! Không có quà, 8/3 không ý nghĩa? Những lời chúc cũng chỉ là một thứ vỏ bọc, nếu không có quà, tất thảy mọi thứ chỉ là chém gió?

Năm...
View details ⇨
Rạng rỡ, mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng, đó là gái phượt.

Gái phượt là cô gái thay vì ngồi nhà tỉa móng chân hay selfie long lanh trong một quán cà phê sành điệu đã lên đường tìm đến những miền đất mới, đặt chân lên những cung đường hiểm hóc, đắm mình giữa thiên nhiên hùng vĩ, chan hòa bên những con người xa lạ. Là cô gái yêu đương mộng mơ khắc khoải theo những cung đường, mà ngay cả khi tiễn...
View details ⇨
10h sáng thứ Bảy 4/3/2017, tại tầng 5 Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam (36 Lý Thường Kiệt, HN) có buổi khai mạc tuần lễ triển lãm CHẠM.

Tác phẩm của sáu nghệ sĩ từng trải qua nhiều năm điều chỉnh hội chứng rối loạn phát triển (Tự kỷ), trong đó có 5 người Việt Nam và một người Nhật.

Triển lãm được thực hiện bởi Mạng lưới Tự kỷ Việt Nam phối hợp với Trung tâm Sáng kiến Sức khỏe và Dân số, với sự hỗ...
View details ⇨

Vietnam Art & Autism

facebook.com
Khi các bé gái biết yêu thương bản thân mình từ tấm bé và không phải ngồi đợi Hoàng tử lúc lớn thì không cần đợi đến 30 tuổi mới ngồi hô khẩu hiệu "ngừng hy sinh"…

Trang Hạ: "Đừng bắt con gái bạn phải chịu trách nhiệm giữ trinh tiết cho một người đàn ông chưa từng quen"

afamily.vn
Câu chuyện sách của Thuận, Nguyễn Xuân Khánh, Nguyễn Ngọc Tiến, Đoàn Cầm Thi, Mai Ninh, Trần Thị Trường, Nguyên Hồng, Võ Diệu Thanh, Nguyên Hương, Trần Đình Dũng, Tony Buổi Sáng, Thu Hà (mẹ Xu Sim), Nhật Chiêu, Ngọc Bảo An v.v... làm thành gian hàng sách văn học tổng hợp Việt Nam tại Triển lãm sách quốc tế Đài Bắc 2017: Dấu chấm kết mỹ miều cho hành trình 11 năm tặng hàng vạn đầu sách báo tạp...
View details ⇨

愛上台灣書 阮文馨願當台越出版橋梁 - Rti 中央廣播電臺 新聞頻道

news.rti.org.tw
View more posts