Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng được đôi ba năm,

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng được đôi ba năm, trong gia đình tôi bắt đầu nổi lên âm ỉ một cuộc chiến tranh lúc nóng lúc lạnh, quanh vấn đề tôi sẽ sinh đứa con thứ hai. Cuộc chiến kéo dài sáu bảy năm và kết thúc bằng một tờ đơn li hôn ký sẵn. Tôi đề vào đơn lý do chủ động li hôn: Tôi mắc bệnh lãnh cảm!

Bố chồng tôi mồ côi từ nhỏ. Ông thực sự là người con trai duy nhất còn sống của ông nội chồng. Chồng tôi cũng không có anh em trai, giờ đến thế hệ con cái chúng tôi. Ba đời độc đinh không thể nào đến chúng tôi lại chỉ đẻ một đứa con gái. Tôi không chỉ là dâu trưởng, tôi còn cần thiết phải là một người con dâu trưởng sinh bằng được một đứa con trai.

Có rất nhiều thứ trong cuộc sống gia đình mà khi kết hôn, chúng ta sẽ không bao giờ hình dung ra nổi. Ví dụ như, sau vài năm chung sống, tôi trở thành một con người khác. Tôi khao khát được học, được đọc sách, đọc từ sáng tới tối ở bất kỳ xó xỉnh nào của thư viện. Tôi vô cùng ao ước được sử dụng thời gian làm những gì mình thích, chứ không phải làm những gì người khác thích. Tôi không hề nghĩ rằng con trai khác gì con gái, vì với tôi, chúng đều là con người, là con của tôi, và tôi nghĩ mình chỉ đủ tình yêu để yêu một đứa con gái đầu lòng mà thôi! Tôi chỉ đủ sức kiếm tiền để nuôi một đứa con mà thôi.

Nên tôi lẩn tránh trước mọi lời bóng gió hay lộ liễu của mọi người chung quanh. Cuộc trốn tránh đó thật khó khăn.

Nhưng tôi thực sự khao khát được sống cuộc sống mà tôi muốn. Tôi nghĩ rằng đứa con gái là tất cả những gì tôi mong đợi từ cuộc đời này rồi. Vì thế, tôi thỏa thuận với chồng: Li hôn để anh lấy vợ khác mà đẻ con trai. Hoặc, anh cứ chọn phương án nào vừa lòng bố mẹ và vừa lòng anh. Còn em, em không đẻ nữa. Thậm chí, em đi khỏi nhà, anh cứ chung sống với ai đó anh thấy phù hợp, em sẽ gửi tiền để nuôi cả con em và con anh. Đó là lựa chọn rất văn minh và phù hợp với em.

Chồng tôi vẫn chọn tôi. Chồng tôi nghĩ sợ đẻ là triệu chứng của mọi bà mẹ “gái một con”, và tôi chỉ là một người đang bốc đồng. Chồng tôi cũng không phải là người trọng nam khinh nữ. Nhưng còn bố mẹ chồng sau thời gian dài nghi ngờ và trách móc bóng gió, đã đành phải thỏa hiệp một bước: Con cứ đẻ một đứa nữa đi, con gái hay con trai cũng được! Bố mẹ sẽ nuôi cả hai đứa trẻ con, để con có thể tự do bay nhảy, đi đâu cũng được, làm gì cũng được!

Chắc trên đời này không còn ai dễ như bố mẹ chồng tôi khi ấy nữa. Nên khi thấy suốt một năm trời không có “tiến triển” gì, một hôm mẹ chồng tôi gọi tôi ra, cay đắng nói:

- Con nghĩ xem, có người mẹ chồng nào như mẹ, phải bắt con dâu ngủ với con trai mà không được không? Ngủ với chồng là nghĩa vụ của người làm vợ, sinh con đẻ cái là trách nhiệm của người làm dâu! Còn nếu con không làm hai việc đó, thì con lấy chồng làm gì?

Nhưng giấy kết hôn không phải là pháp lệnh lên giường, cũng không phải là giấy phép sinh đẻ! Tôi nghĩ những thứ không nhìn thấy trong tim nó quan trọng hơn rất nhiều những thứ nhìn thấy bằng mắt ở bề ngoài. Mà, nếu nhìn bằng mắt, thì cả hai vợ chồng tôi đã cởi nhẫn cưới ra từ lâu lắm rồi!

Nên tôi chọn cách ra đi. Với lý do, tôi bị lãnh cảm, với chồng. Mọi điều trên đời này thay đổi đều là cả một quá trình rất dài, chỉ có điều, chúng ta chỉ nhận ra mỗi kết quả cuối cùng mà thôi, chứ ít ai nhìn thấy đó là cả một quá trình, một người phụ nữ lập gia đình đến lúc cô ấy ra đi khỏi cuộc hôn nhân ấy.

Tôi sẵn sàng làm một người phụ nữ độc lập. Dù tôi thấm thía cái giá phải trả, như mang tiếng ích kỷ, vô trách nhiệm, bất hiếu, gây thị phi mệt mỏi, nhìn quanh chỉ toàn người ghét, không mấy người hiểu. Nên tôi biết những người phụ nữ bị ép đẻ con trai bằng được, họ sống trong một cuộc sống như thế nào. Tôi chỉ may mắn hơn những người ấy một chút thôi, là tôi chấp nhận. Không phải tôi chấp nhận hoàn cảnh, mà là tôi chấp nhận bản thân mình, dù trong mắt xã hội thì tôi chỉ là một người khiếm khuyết đủ thứ, đến mức ngoài ông chồng tôi thì chẳng ai chấp nhận được tôi cả. (Ấy thế mà tôi lại còn bỏ ông ấy nữa chứ!)

Nhưng có một việc làm tôi cảm động suốt đời. Đó là bố chồng tôi đã về quê “đấu tranh” bằng cả lý lẽ lẫn tình cảm để đứa con gái đầu lòng của tôi được ghi tên vào gia phả dòng họ như một suất “đinh” (con trai) chính thức.

Bố chồng tôi nói, cháu nó chỉ đẻ có một con gái, thì chẳng lẽ dòng họ Nguyễn Trung đến đây là bỏ trống vĩnh viễn? Con gái có phải là người không? Nó vẫn là cháu nội của tôi! Phải ghi tên nó vào gia phả! Đây là nguyện vọng của cả gia đình chúng tôi! Nếu nó lớn lên nó thấy nó là con của gia đình, vẫn cúng giỗ ông bà, mà nó không được công nhận là con của dòng họ này, thì nó có tủi thân không?

Sau vài năm, và rất nhiều lần về quê, rốt cuộc bố chồng tôi đã chiến thắng! Lần đầu tiên dòng họ Nguyễn Trung có tên một đứa con gái vào gia phả, hàng năm vẫn đóng tiền để chi phí những lễ tết ma chay hiếu hỉ của dòng họ, như một suất đinh đàng hoàng! Chưa từng có tiền lệ ấy, chưa có dòng họ nào cho phép làm như thế.

Lúc ấy, tôi đã chọn một cuộc sống riêng khác. Nhưng sau một biến cố lớn trong đời sống khi bị công an bắt vì tội biểu tình yêu nước, khi chỉ sau một đêm cả thế giới quay lưng lại với Trang Hạ, mọi con đường sống bị cắt đứt, bị chặn mọi nguồn thu nhập, không xuất cảnh được, bị lãnh đạo của tờ báo tôi đang làm việc phản bội và trở mặt rũ áo vì cho rằng tôi là thành phần chính trị phản động (khiến thời gian dài sau này, tôi thề không bước chân vào thềm tòa soạn báo Tiền Phong vì tôi kiêng giao tiếp với sự vô sỉ), người quen quay lưng, tôi nhận ra, hóa ra trên đời này chỉ có mỗi gia đình chồng tôi mới là người tử tế nhất đã không bỏ rơi tôi trong cơn hoạn nạn. Tôi quay về, lẳng lặng chui vào giường ông chồng, làm cái việc mà đã lâu mình không hề làm.

Chúng tôi vẫn không đeo lại nhẫn cưới. Vì tôi vẫn nghĩ rằng, những thứ trong tim quan trọng hơn gấp nhiều lần những thứ nằm ở bên ngoài.

Hai đứa con trai tôi lần lượt ra đời trong hạnh phúc và bình yên của tôi. Những ngày cuối đời, bố chồng tôi bế đứa con trai tôi vừa sinh, ông vừa khóc vừa cười. Tôi nghĩ bố chồng tôi đã chết trong hạnh phúc. Không phải ông hạnh phúc vì có đứa cháu đích tôn nối dõi, mà vì ông thấy gia đình được hàn gắn, có phép màu đã xảy ra, cuộc sống này thực sự xứng đáng để được sống, dù nó cay đắng hay gập ghềnh.

Tôi nhớ bố chồng tôi biết bao.
View all comments on facebook
Like & Comment this post

Other newsfeed from Trang Hạ

FBVideoDownloader.info is a facebook video downloader online, this tool helps you download facebook videos by grabs direct links to download and save for free
Trang Hạ
12/03/2016 at 14:32. Facebook
GỬI NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẺ YÊU QUÊ HƯƠNG NHƯNG LI DỊ CHỒNG

Ở quê, người ta hỏi bạn bao giờ lấy chồng?
Có chồng rồi, thì bao giờ có con?
Có con rồi, thì hỏi bao giờ có con trai?
Có con trai rồi, thì hỏi bao giờ xây nhà?
Li dị rồi, họ chẳng bao giờ hỏi, họ không coi bạn là bạn.

Nhưng họ chưa bao giờ coi bạn là bạn, tôi nói những người hỏi ấy, họ chỉ hỏi về một cuộc sống dập khuôn mẫu, họ chẳng bao...
View details ⇨
Trang Hạ
12/02/2016 at 05:58. Facebook
Bố mình ngày nào cũng đi ra Hồ Tây săn cá. Một hôm có một bà đồng nát trẻ hơn ông 30 tuổi đi qua. Như thường lệ, thấy phụ nữ còn trẻ lại độc thân là bố mình rất thương. Bà đi nhặt ống bơ, chai nhựa, lượm lặt những thứ bán ra tiền, để nuôi bà và đứa cháu ngoại 7 tuổi. Bố mẹ nó đã bỏ rơi nó, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau.Thế là hàng ngày, ông già chín mấy tuổi đều để dành con cá ngon nhất tặng...
View details ⇨
Trên đường chạy cự ly Half-marathon giải Longbien marathon 2016, lứa tuổi từ 40-49.

Photo by Đỗ Trọng Quang.
Tôi vẫn nghĩ rằng, khi bạn 20, bạn chỉ quen những anh chàng cũng là sinh viên như bạn, mua đôi dép cũng phải xin tiền bố mẹ.

Khi bạn 24 ra đời đi làm, bạn sẽ quen những người đồng nghiệp, khách hàng rõ ràng có hiểu biết rộng hơn. Có thu nhập ổn định và có quyền chi tiêu. Biết từ chối, biết đòi hỏi, biết rõ về bản thân, có kế hoạch rõ ràng cho đời mình, biết hưởng thụ văn hóa.

Nếu bạn 26...
View details ⇨
Đã từng có thời cua, vỉa, lạng, lách. Anh 陳德強 mấy lần chạy xe cùng mình, thấy mình quay phắt đầu xe phóng luồn băng băng qua các dòng xe hơi tấp nập thì hoảng, bác từ đó có rủ đi chung xe cũng lắc quầy quậy. Đó là bác chưa từng nhìn thấy mình chạy xe xóc nảy lên cồng cộc trên những bậc thang đi bộ từ đỉnh núi xuống chân núi trong đêm tối. Bây giờ nghĩ lại thấy khi còn trẻ, làm những thứ thật...
View details ⇨
Thuê nhà ở Đài Loan tiện lợi tới mức, cứ mỗi lần về Việt Nam nghỉ hè hay nghỉ Tết, mình lại trả nhà. Sau đó khi từ Việt Nam sang, xuống sân bay Đào Viên, mình ngồi quán cà phê ở sân bay lên mạng tìm nhà trọ. Hết 15 phút là ra căn nhà ưng ý, gọi điện cho chủ nhà 1 cuộc, sau đó kéo va li về thẳng đó ở cứ như thể nhà mình! Vì nhà cho thuê ở Đài Loan, cái gì cũng đã có sẵn, ngay cả sữa tắm trong...
View details ⇨

Em Yêu - Rocker Nguyễn | Bài hát

mp3.zing.vn
ĐÀN BÀ 40 KHÔNG NUỐI TIẾC, 50 KHÔNG ÂU LO

Tôi đã dành cả tuổi xuân của mình để chờ một chàng trai tuấn tú cưỡi chiếc xe bụi bặm đường xa tấp vào con ngõ nhỏ trong khu phố nhỏ và gọi: “Em ơi, mình cùng đi cứu thế giới!” Tôi nghĩ chỉ cần có tình yêu là đủ cứu thế giới. Nếu coi tình yêu là cả một thế giới! Trong lúc chờ sứ giả tới, tôi đành lấy chồng, sinh con, đi làm kiếm tiền và trở thành...
View details ⇨
Các bạn sinh viên Đại học Hoa Sen đang gởi lời tâm nguyện trong lá thư ngay giữa những ngày thời sự nóng bỏng về sự kiện nhóm cổ đông thâu tóm Đại học Hoa Sen và đi ngược lại tôn chỉ "giáo dục phi lợi nhuận" của trường. Trang Hạ ký tên vì cá nhân tôi tin vào sức mạnh của giáo dục và lòng chính trực. Cho dù nước Mỹ bầu một trùm sòng bạc làm tổng thống và Sài Gòn ủng hộ nhóm lợi ích. Nếu bạn...
View details ⇨

THỈNH NGUYỆN THƯ gửi tới Quý vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam, chính quyền TP HCM

change.org
Một nơi rất thích hợp để bạn nói câu: "Hãy để anh luôn ở bên em, từ hôm nay cho tới ngày cuối cùng!"

Happy Single - Day 11.11
"Nếu vợ và mẹ đều bị rơi xuống sông, thì bạn sẽ cứu ai trước?"

1. Không nên cứu, mà hãy táng vào mồm đứa nào hỏi bạn câu đó. Vì nó chỉ muốn làm nhục bạn thôi, chứ nó đâu cần biết câu trả lời!!!
CUỐI NĂM

Ngồi dọn đống quần áo mùa đông, mang ra phơi phóng xếp vào ba chiếc tủ của ba đứa nhóc, và lần lượt cất những chiếc ngắn tay của mùa hè lên gác. Mình thấy mình ngày càng bắt đầu giống mẹ mình của ba mươi năm trước, gối mùa là mùa phơi phóng, xếp dọn, giở những chiếc vỏ chăn thơm mùi băng phiến.

Không hiểu vì sao, gối mùa là những lúc tâm trạng luôn xao động, nhớ nhưng nhức căn nhà...
View details ⇨
Có thể khóc, nhưng đừng đau đớn! - Co the khoc, nhung dung dau don!

Có thể khóc, nhưng đừng đau đớn!

gozilk.com
Ai biết cách nào giúp chị ấy tìm được hộ chiếu để về Sài Gòn thì mách giúp chị ấy nhe. ĐT khẩn cấp dùng tạm: 0913100202. Đi công chuyện cuối năm mà mắc kẹt ở Hà Nội thế này tội thân quá!
Rung động quá! Những bức ảnh tuyệt đẹp về thế giới động vật hoang dã. Mình thường cho lũ trẻ con trong nhà xem những bức ảnh động vật tuyệt đẹp giữa thiên nhiên, tự do và đáng yêu trên mạng và trong máy tính. Đồng thời có lần 2 tuần đi xem xiếc dạo 2 lần (có 1 đoàn xiếc rong vài năm nay bao thầu diễn độc quyền ở khắp Hà Nội, chỉ từng đó người, từng đó tiết mục, mình thuộc cả cách họ quảng...
View details ⇨

10 of the Most Stunning Wildlife Pictures of the Year

news.nationalgeographic.com
Hồi con gái mình vào lớp 6, một hôm cô giáo chủ nhiệm gọi điện lúc 12 giờ trưa cho mình. Cô nói:

- Chị Trang Hạ này, chị nên dành thời gian quan tâm tới con cái một chút! Chị nên chăm sóc và trò chuyện với cháu hơn. Xem con cần gì, thiếu gì thì giúp đỡ cháu. Lúc nãy tan học em đi xe máy về, trên đường thấy con nhà mình mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang đi bộ dắt chiếc xe đạp dưới trời nắng chang...
View details ⇨
Đón mùa cuối năm với áo dài cho bé - gây quỹ cùng Lam&Charity Shop, mình nghĩ là việc rất nên làm, mọi người xem mẫu áo dài ở các ảnh nhé. Mà nhìn thấy gia đình bác Cường và vợ Thái Thùy Linh rạng ngời với Cá Mập trong áo dài thế kia, yêu không!

CHƯƠNG TRÌNH BÁN ÁO DÀI TRẺ EM GÂY QUỸ MAY ÁO ẤM CHO TRẺ EM MIỀN NÚI

MỘT TẤM ÁO – MỘT TẤM LÒNG

Một mùa đông nữa lại sắp đến, các em nhỏ...
View details ⇨
BẠN ĐÃ BAO GIỜ VƯỢT ĐÈO LỘI SUỐI VÌ NHAU ĐƯỢC, NHƯNG LẠI KHÔNG VƯỢT NỔI NHỮNG VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG?

Trả lời một thư độc giả gửi từ fanpage Trang Hạ tới hòm thư của mình. Bạn nói, sau có thể vượt qua biết bao nhiêu khó khăn để mới đến được với nhau, đã từng hy sinh biết bao nhiêu thứ, như chuyển công việc, dọn tới thành phố khác sống, chấp nhận gia cảnh... Thế nhưng chỉ những thứ lặt vặt xung...
View details ⇨
Trên đường chạy cự ly Half-marathon giải Longbien marathon 2016, lứa tuổi từ 40-49.

Photo by Đỗ Trọng Quang.
Hoàn thành cuộc thi Long Biên Marathon 2016 với thành quả tốt thậm chí hơn dự tính: Không chấn thương, không chuột rút, tốc độ chạy ổn định nhờ liên tục xem đồng hồ và chỉ bị đi bộ mất vài trăm mét bắt đầu từ sau km thứ 20! Mỗi tội là về đích xong một lúc vẫn quên chưa tắt đồng hồ. Yeah! Giải Hạ Long marathon đang chờ tui tháng tới!
View more posts