So sánh Đa số con người thường hay có tâm lý so

So sánh

Đa số con người thường hay có tâm lý so sánh, đặc biệt là người Việt. Tại sao cần phải so sánh? Có lẽ vì người ta cần phải có một thước đo cụ thể nào đó để đánh giá mình mà thước đo đó thường là những người xung quanh họ. Mỗi người dành một phần thời gian tự so sánh mình và một phần lấy những người khác ra so sánh với nhau.

Kiểu thứ nhất làm xuất hiện 3 dạng tâm lý cơ bản: Một là, tự ti. Tự ti vì thấy mình không bằng người ta. Hai là, bất cần. Bất cần vì thấy người ta chẳng hơn được gì mình, dạng này làm người ta mất đi ý chí phấn đấu rồi sinh ra đớn hèn. Ba là, kiêu căng. Kiêu căng vì cho rằng mình giỏi gấp vạn lần người khác. Trong mắt loại người kiêu căng không có vòm trời, không có bất cứ ai đáng được nhắc tên, chỉ trừ một người.

Kiểu thứ hai chính là một dạng của bình phẩm, đánh giá người khác mà trên thực tế thường rất lệch lạc, chủ quan, phiến diện. Đàn bà, đàn ông đều thích bình phẩm người khác. Với phụ nữ, kẻ thứ ba thứ tư đó thay cho những miếng trầu cổ xưa được đem ra làm “đầu câu chuyện” rồi cứ thế đi hết câu chuyện. Với đàn ông, họ chẳng thiếu gì đồ ăn thức uống nhưng khi đã ngà ngà say, họ phải lôi ai đó ra làm mồi nhắm.

Quả thực, điều đó vô cùng tệ hại. Tệ cho chính những người có tâm lý so sánh.

Nguồn gốc cổ xưa của tâm lý này, đáng buồn thay, lại cũng chính là nguồn gốc tạo nên quốc gia, dân tộc với tinh thần cố kết cộng đồng cực cao. Cái tinh thần cố kết ấy buộc tất cả mọi người lại với nhau, khuôn tất cả mọi người vào cùng chuẩn mực như nhau, ép tất cả mọi người đi đến cùng mục tiêu như nhau. Giáo dục, đạo đức, lối sống... tất cả đều nhằm mục đích làm cho người ta ai cũng giống nhau. Giống nhau để ở được trong làng, để không bị làng kỳ thị. Dĩ nhiên, đây không phải là điều hoàn toàn xấu. Nó tốt đẹp khi ta còn ở sau lũy tre làng, khi ta còn tắm ao ta hay khi ta cần sức mạnh Dân tộc.

Là thanh niên hiện đại, các bạn thử nghĩ coi mình có cần phải đem mình ra so sánh với người khác không? Họ có phải là chuẩn mực, thước đo của bạn không? Tuyệt đối không. Vì sao? Vì trong cuộc chơi mới, bạn phải so sánh với đẳng cấp quốc tế mà đẳng cấp quốc tế không phải là đẳng cấp của cá nhân ai cả. Đẳng cấp quốc tế cũng chẳng phải cái gì quá ghê gớm, không phải cứ có ISO này nọ mới là được. Nhưng bạn không thể làm theo cái cách của các nhà quảng cáo khi họ toàn so sánh sản phẩm của họ với “sản phẩm thường”. Lĩnh vực quảng cáo là một trong những nơi đòi hỏi sáng tạo nhất thì họ lại có vẻ trì trệ hơn cả, chẳng nghĩ ra được gì mới, thua cả người Thái. Hãy bỏ ngay việc so sánh với người khác, vì đơn giản bạn không giống họ, bạn chỉ có thể “phân biệt” với họ thôi. Hãy so sánh mình với các tiêu chuẩn quốc tế. Ví dụ: bạn phải so sánh trình độ ielts 0.5 của mình với tiêu chuẩn ielts du học Hoa Kỳ chứ không phải so sánh với trình độ tiếng Anh của sinh viên Đại học Ngoại ngữ; bạn phải so sánh chiều cao 1 mét 70 của mình với chiều cao trung bình thế giới 1 mét 77 đối với nam chứ không phải với “cái thằng học giỏi nhất lớp tao cao mét rưỡi”.

Vậy bạn có nên đem người khác ra để so sánh họ với nhau không? Thực ra là phần nhỏ nào đó thì có thể còn tuyệt đại phần lớn là không nên. Sự so sánh, nếu có, chỉ dành cho suy nghĩ của bạn, không nên mang ra “chia sẻ”, trao đổi, hàn huyên tâm sự. Nói vậy không phải để giữ gìn cho những người kia mà là giữ gìn cho hình ảnh của chính bạn. Thường thì người ta không đánh giá cao những người hay so sánh, bình phẩm sau lưng người khác; nếu bạn ngồi trong cuộc nhậu mà đồ nhắm là “thịt người” thì bạn đang tham gia vào cuộc tụ tập của những con người thấp về văn hóa và kém về nhân cách.

Có những nền văn hóa rất tiên tiến. Họ để cho các cá nhân được phát huy những giá trị độc đáo của bản thân. Ở đó, cha mẹ không chọn trường cho con cái, không bắt chúng phải lấy điểm 9, 10 bằng mọi thủ đoạn để giỏi như con nhà hàng xóm, để cha mẹ không phải xấu hổ. Ở đó, thầy cô không nhồi nhét các thứ chân lý vào đầu học trò với một câu khẩu lệnh thần thánh “vì đó là lời thầy”. Ở đó, cha mẹ không phản đối con cái yêu đương, kết hôn vì không môn đăng hậu đối. Ở đó, bạn bè đi ăn với nhau không theo kiểu “nó mời mình thì mình mời lại”. Ở đó, họ văn minh thực sự.

Trường học, ngành học phải phù hợp với năng lực, sở trường và mong muốn từng người nên cứ để người đó chọn, cha mẹ góp ý thôi, sao cứ bao bọc mãi được. Điểm thi, điểm kiểm tra cần phải chính xác để xác định đúng “mình là ai”, mua lấy điểm cao để cứ sống mãi trong hoang tưởng làm chi? Con cái học hành không nên là lỗi cha mẹ, thầy cô, sao không tự thấy có lỗi với con cái mà chỉ biết có xấu hổ với nhà hàng xóm? Chân lý là cái đúng hiển nhiên, mà đúng hiển nhiên thì ai cũng thừa nhận hoặc không thừa nhận thì nó cũng không thay đổi, thế thì sao phải đe dọa nhau thừa nhận? Hôn nhân đại sự là chuyện cả đời, đời cha mẹ không môn đăng hậu đối là lỗi cha mẹ, sao bắt con cái chịu thay? Bạn bè quý nhau thì mới mời đi ăn, có tiền mới mời đi ăn, sao phải làm cao, sĩ diện vay tiền để ăn uống tốn kém mà lòng thì không muốn? Rặt toàn những điều xấu xí.

Việt Nam muốn có nền văn hóa tiên tiến thì trước tiên phải bỏ cái tâm lý so sánh lệch lạc kia đi đã. Mà việc từ bỏ không phải cứ hô hào là xong, mỗi người phải tự thấy phần trách nhiệm của mình trong đó rồi thực hiện. Tất cả đều có trong con người bạn, bạn có muốn hoàn thiện, nâng tầm nó hay không mà thôi. Người trẻ đừng cố chấp với thế hệ già, hãy mạnh dạn làm gương cho “các cụ”.

[Nguyễn Kiến Quốc]
-------------------------------------
Nguồn: [ Facebook.com Link ]
View comments on facebook
Like & Comment this post

Other newsfeed from Những truyện ngắn hay

Thành phố không thuộc về những vì sao
em đi rồi mùa đông cũ vẫn mỗi năm trở lại
yêu thương, như một ngôi nhà từng...mà rồi không thể bình yên mãi
ai đó lạc bước chân lang thang trong đêm tối cuộc đời

Tôi là dòng nước chảy về những ngày xuôi
thác ghềnh, biển cả mênh mông theo từng mùa gió bão
Em - rồi theo tháng ngày trôi về miền khát khao hư ảo
Chúng mình của năm xưa lạc mất trong khoảnh...
View details ⇨
Có một kiểu yêu thương không bao giờ nói ra rõ ràng, cứ thản nhiên ngày qua ngày mà bên cạnh người ấy. Dùng hành động để tỏ tình. Dùng quan tâm để chứng minh. Chắc chắn người sẽ hiểu.
Kiểu yêu thương như vậy sẽ không bao giờ đánh mất người. Vì không chút lôi kéo, giành giật người.

Nhưng cũng mãi mãi không bao giờ có thể ôm người vào lòng. Chỉ có thể đứng đó, lặng yên chờ mỗi khi người tìm...
View details ⇨
Bạn không cần phải suốt ngày phải quản lý chặt chẽ mọi thứ về người yêu bạn.
Vì nếu họ một lòng một dạ và yêu bạn thật sự.
Thì cho dù có trăm ngàn sự cám dỗ cũng không thể làm lay động họ.
Bởi vì “Chung Thủy” là sự tự giác.

Sưu tầm
CÂU CHUYỆN THỨ HAI MƯƠI MỐT

Tôi có một người anh chơi cũng đã lâu. Sáu năm trước, anh và vợ ly dị, chị để lại cho anh cậu con trai vừa cai sữa, mang hết sạch tài sản rồi khăn gói lên đường theo người tình. Ngày ấy ai nghe kể cũng vừa thương anh, lại vừa giận anh làm đàn ông gì mà nhu nhược quá, lúc nào anh cũng chỉ im lặng cười trừ.
Sáu năm sau, có dịp ngồi cà phê với anh, anh giờ đã đi bước...
View details ⇨
“Tôi đã hình dung rất rõ về bạn khi bạn đọc những dòng sắp tới đây của cuốn sách nhỏ này.
Bất kể vẻ ngoài của bạn thật sự như thế nào, tôi đã hình dung ra đôi mắt bạn mở to trên những cung đường rộng mở, mùi thơm trên tóc bạn có lẫn hương của tuyết, của gió, của cỏ hoa những miền đất lạ.
Và tâm hồn bạn cũng thế, mở rộng cho những điều mới lạ, những cảm xúc bất ngờ. Chúng có thể khiến bạn...
View details ⇨
BẠN THÂN!

Tôi có một vài người bạn. Không nhiều, nhưng đủ. Chúng tôi không phải lúc nào cũng có thể gặp nhau. Mỗi đứa một trường, mỗi đứa một thành phố, rồi mỗi đứa lại có những người bạn của riêng mình. Nhưng tự chúng tôi biết rằng: chúng tôi vẫn là bạn, dù chuyện gì xảy ra chăng nữa.

Mọi người luôn quan niệm rằng, trừ tình máu mủ ruột thịt ra mọi thứ tình cảm khác đều "xa mặt thì cách...
View details ⇨
Cuộc sống này, chẳng giống như chuyện cổ tích, nên cô gái ạ! Em phải học cách chấp nhận những tổn thương, phải học cách đứng lên sau vấp ngã. Bởi: nếu không có vấp ngã, không tổn thương, không trải nghiệm, tuổi trẻ của em sẽ chẳng đáng một xu.

Đừng ngại vấp ngã, hãy cứ để cuộc sống thử thách em đi, càng tổn thương em sẽ càng mạnh mẽ.

Đừng vội cằn nhằn, kêu than bằng tuổi này vẫn chưa có...
View details ⇨
Người khác nhìn thấy bạn ngủ đến trưa mới dậy, nhưng họ không biết rằng gần sáng bạn mới ngủ… Người khác nhìn thấy bạn lúc nào cũng cười nói vui vẻ, nhưng họ không biết sâu trong tâm hồn bạn cảm thấy cô đơn… Người ta ít quan tâm bạn vất vả ra sao, đã làm việc như thế nào, bạn nói gì… Họ quan tâm nhiều hơn những gì bạn đạt được.

Vì thế, hãy im lặng và tạo ra thành quả. Tiền xu luôn gây ra...
View details ⇨
CHUYỆN TÌNH CẢM, CHẲNG AI NÓI TRƯỚC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ...

Lời hứa, niềm tin nó viển vông lắm! Đừng hứa bên nhau suốt đời, đừng hứa yêu nhau mãi mãi. Chuyện tình cảm mà anh, ai nói trước được điều gì. Nếu ở cạnh nhau thay vì giúp nhau vui vẻ và thoải mãi mà lại khiến nhau buồn rầu, mệt mỏi thì không nên tiếp tục. Em và anh cũng vậy... Chúng ta yêu nhau nhưng chúng ta luôn khiến đối phương nghĩ ngợi...
View details ⇨
Em buồn gì thì cứ nói ra. Mệt rồi thì cứ nói là mệt rồi. Đang gặp khó khăn thì cứ than thở, kể khổ. Nói với bạn thân càng tốt, không có bạn thân thì nói với một bạn quen, không thì cứ nói bâng quơ với cả ngàn người bạn xa lạ. Mặt rầu rĩ chút cũng không sao. Khóc nức nở chút cho nhẹ lòng cũng được.

Đừng cái gì cũng cất riêng mình mình. Đừng chuyện gì cũng mình mình vượt qua.

Một trong những...
View details ⇨
La La Land: Khi Chúng Ta Còn Trẻ, Chẳng Thể Nào Có Được Trọn Vẹn Cả Tình Yêu Lẫn Sự Nghiệp Đâu!

Khi bộ phim kết thúc, không một ai trong rạp vỗ tay. Nhưng tất cả đều nán lại cho đến tận khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên và tấm màn chiếu bóng khổng lồ tối om như mực. Tôi lặng lẽ đứng dậy ra về, xung quanh tôi người ta cũng im lặng dìu nhau ra khỏi rạp. Tôi biết, mỗi người đều đang chìm...
View details ⇨
Chỉ cần người không buồn
ta sẵn sàng từ bỏ mọi cuộc vui

Ta thương đôi mắt kia từ lâu lắm rồi
những lần mùa trở gió đôi lúc lo mà chỉ biết đứng xa như đứa trẻ
muốn đến bên và vuốt giùm sợi tóc người vô tư như tình yêu thơ bé
bất tuân, cũng chẳng cần biết đến lý lẽ của cuộc đời

Chỉ cần người bảo "hãy ở lại", ta sẽ từ bỏ những chuyến rong chơi
núi rừng hay biển cả nơi ta vốn nghĩ mình thuộc về...
View details ⇨
"Tôi vừa biết một chàng trai trẻ tuổi, tương lai đang sáng lạn, được đánh giá cao, đang là người có tiền đồ trong tay qua đời. Chàng mới cưới, nàng đang bầu sắp đến ngày vỡ ổ... Cuộc sống tươi đẹp như thế...

Lý do cũng chẳng có gì:
Cuối năm anh em chiến hữu liên hoan, chàng quá chén, lúc về tai nạn, trên đường đưa vào viện thì a ấy đã qua đời...
Các chiến hữu anh ấy đến chia buồn, không dám...
View details ⇨
Trên chuyến tàu, tôi ngồi gần ông bà cụ ấy! Hình như ông cụ còn phải đeo máy trợ thính, thuốc trợ tim và hộp xịt bệnh hen suyễn luôn kè kè bên cạnh. Ông cụ có vẻ mệt hơn bà cụ nhiều vì đường khá xa, nhưng ông không hề kêu ca, chỉ chăm chú để ý bà, thi thoảng hỏi "Bà có mệt không? Có cần nằm không thì tôi xuống đất ngồi để bà nằm ghế".
Bà chỉ lẳng lặng lắc đầu, rồi lại nhìn ra phía cửa. Thi...
View details ⇨
Đời người sẽ trải qua ba lần trưởng thành: Lần đầu tiên là khi phát hiện ra mình không phải trung tâm của thế giới. Lần thứ hai là khi nhận ra có một số việc, dù bạn cố gắng như thế nào, bạn vẫn không thể thay đổi. Lần thứ ba là khi biết rõ có một số chuyện rõ ràng là sẽ không có kết quả, nhưng vẫn bất chấp tất cả để theo đuổi.
Ngày bé, mỗi lần giận dỗi, bố mẹ dỗ ba ngày ba đêm vẫn không xong....
View details ⇨
Đừng có than phiền là trong 7 tỉ người sao mãi chưa tìm được một nửa của mình. Đi thi trắc nghiệm có 4 đáp án thôi mà còn chọn không đúng nữa thì nói gì đến cái này…

-Dịch: Đình
Con gái, nhất định phải có một cô bạn lúc nào cũng ở bên cạnh.

Cô bạn này ấy, khi nào mình vui thì vui chung với mình, lúc khóc thì khóc cùng với mình. Cãi nhau bao nhiêu cũng được, nhưng không bao giờ rời khỏi chỗ đứng cạnh nhau. Có thể gọi nhau mọi lúc, nói đủ chuyện chán chê.Thấy đứa này hạnh phúc thì đứa còn lại cũng hạnh phúc. Thấy đau thì đau cùng, rồi an ủi, rồi vực dậy. Mong yên bình...
View details ⇨
Ở đời này không có thứ gọi là “không thể” chỉ có bản thân ta không muốn. Như việc đừng nghĩ rằng ai đó “không thể” rời xa tôi, bỏ rơi tôi hay lãng quên tôi, không, họ đều có thể, chỉ là vì bản thân họ không muốn, là vì họ không nỡ nhìn bạn cô đơn, không nỡ bỏ bạn lại một mình và không đành lòng rời xa bạn.

Để ra đi thì có vô vàn lý do, dù hợp lý hay không, chỉ cần lòng họ đã quyết, bạn nói...
View details ⇨
TÔI TRỞ VỀ PHÒNG SAU 8 TIẾNG CƠ QUAN

Tôi trở về phòng sau 8 tiếng cơ quan
Căn phòng tối om, không tiếng người chào đón
Không cả một ai kêu ca phòng bừa bộn
Không mùi thức ăn thơm nức mũi xóm giềng.

Tôi trở về phòng, ném túi xách một bên
Nằm vật ra giường, gối đầu lên tay khóc
Hóa ra thế này được gọi là cô độc
Lạc quan như tôi cũng có lúc yếu lòng.

Tôi trở về phòng, ngửa mặt nhìn hư...
View details ⇨
Anh biết điều gì không?
Đã rất nhiều lần em muốn được nghe anh nói câu này từ sau khi chúng ta chia tay.
Đã rất nhiều lần như thế, em nhớ anh đến đau lòng.
Đã rất nhiều lần nghe người khác nói câu này với mình mà em cứ nghĩ đó là anh.
Để rồi, bằng cách nào đó sau khi trải qua tất cả những đau đớn, vỡ vụn và chênh vênh trong cuộc đời. Anh quay lại và anh nói "anh nhớ em"

Nhưng anh biết...
View details ⇨
View more posts