So sánh Đa số con người thường hay có tâm lý so

So sánh

Đa số con người thường hay có tâm lý so sánh, đặc biệt là người Việt. Tại sao cần phải so sánh? Có lẽ vì người ta cần phải có một thước đo cụ thể nào đó để đánh giá mình mà thước đo đó thường là những người xung quanh họ. Mỗi người dành một phần thời gian tự so sánh mình và một phần lấy những người khác ra so sánh với nhau.

Kiểu thứ nhất làm xuất hiện 3 dạng tâm lý cơ bản: Một là, tự ti. Tự ti vì thấy mình không bằng người ta. Hai là, bất cần. Bất cần vì thấy người ta chẳng hơn được gì mình, dạng này làm người ta mất đi ý chí phấn đấu rồi sinh ra đớn hèn. Ba là, kiêu căng. Kiêu căng vì cho rằng mình giỏi gấp vạn lần người khác. Trong mắt loại người kiêu căng không có vòm trời, không có bất cứ ai đáng được nhắc tên, chỉ trừ một người.

Kiểu thứ hai chính là một dạng của bình phẩm, đánh giá người khác mà trên thực tế thường rất lệch lạc, chủ quan, phiến diện. Đàn bà, đàn ông đều thích bình phẩm người khác. Với phụ nữ, kẻ thứ ba thứ tư đó thay cho những miếng trầu cổ xưa được đem ra làm “đầu câu chuyện” rồi cứ thế đi hết câu chuyện. Với đàn ông, họ chẳng thiếu gì đồ ăn thức uống nhưng khi đã ngà ngà say, họ phải lôi ai đó ra làm mồi nhắm.

Quả thực, điều đó vô cùng tệ hại. Tệ cho chính những người có tâm lý so sánh.

Nguồn gốc cổ xưa của tâm lý này, đáng buồn thay, lại cũng chính là nguồn gốc tạo nên quốc gia, dân tộc với tinh thần cố kết cộng đồng cực cao. Cái tinh thần cố kết ấy buộc tất cả mọi người lại với nhau, khuôn tất cả mọi người vào cùng chuẩn mực như nhau, ép tất cả mọi người đi đến cùng mục tiêu như nhau. Giáo dục, đạo đức, lối sống... tất cả đều nhằm mục đích làm cho người ta ai cũng giống nhau. Giống nhau để ở được trong làng, để không bị làng kỳ thị. Dĩ nhiên, đây không phải là điều hoàn toàn xấu. Nó tốt đẹp khi ta còn ở sau lũy tre làng, khi ta còn tắm ao ta hay khi ta cần sức mạnh Dân tộc.

Là thanh niên hiện đại, các bạn thử nghĩ coi mình có cần phải đem mình ra so sánh với người khác không? Họ có phải là chuẩn mực, thước đo của bạn không? Tuyệt đối không. Vì sao? Vì trong cuộc chơi mới, bạn phải so sánh với đẳng cấp quốc tế mà đẳng cấp quốc tế không phải là đẳng cấp của cá nhân ai cả. Đẳng cấp quốc tế cũng chẳng phải cái gì quá ghê gớm, không phải cứ có ISO này nọ mới là được. Nhưng bạn không thể làm theo cái cách của các nhà quảng cáo khi họ toàn so sánh sản phẩm của họ với “sản phẩm thường”. Lĩnh vực quảng cáo là một trong những nơi đòi hỏi sáng tạo nhất thì họ lại có vẻ trì trệ hơn cả, chẳng nghĩ ra được gì mới, thua cả người Thái. Hãy bỏ ngay việc so sánh với người khác, vì đơn giản bạn không giống họ, bạn chỉ có thể “phân biệt” với họ thôi. Hãy so sánh mình với các tiêu chuẩn quốc tế. Ví dụ: bạn phải so sánh trình độ ielts 0.5 của mình với tiêu chuẩn ielts du học Hoa Kỳ chứ không phải so sánh với trình độ tiếng Anh của sinh viên Đại học Ngoại ngữ; bạn phải so sánh chiều cao 1 mét 70 của mình với chiều cao trung bình thế giới 1 mét 77 đối với nam chứ không phải với “cái thằng học giỏi nhất lớp tao cao mét rưỡi”.

Vậy bạn có nên đem người khác ra để so sánh họ với nhau không? Thực ra là phần nhỏ nào đó thì có thể còn tuyệt đại phần lớn là không nên. Sự so sánh, nếu có, chỉ dành cho suy nghĩ của bạn, không nên mang ra “chia sẻ”, trao đổi, hàn huyên tâm sự. Nói vậy không phải để giữ gìn cho những người kia mà là giữ gìn cho hình ảnh của chính bạn. Thường thì người ta không đánh giá cao những người hay so sánh, bình phẩm sau lưng người khác; nếu bạn ngồi trong cuộc nhậu mà đồ nhắm là “thịt người” thì bạn đang tham gia vào cuộc tụ tập của những con người thấp về văn hóa và kém về nhân cách.

Có những nền văn hóa rất tiên tiến. Họ để cho các cá nhân được phát huy những giá trị độc đáo của bản thân. Ở đó, cha mẹ không chọn trường cho con cái, không bắt chúng phải lấy điểm 9, 10 bằng mọi thủ đoạn để giỏi như con nhà hàng xóm, để cha mẹ không phải xấu hổ. Ở đó, thầy cô không nhồi nhét các thứ chân lý vào đầu học trò với một câu khẩu lệnh thần thánh “vì đó là lời thầy”. Ở đó, cha mẹ không phản đối con cái yêu đương, kết hôn vì không môn đăng hậu đối. Ở đó, bạn bè đi ăn với nhau không theo kiểu “nó mời mình thì mình mời lại”. Ở đó, họ văn minh thực sự.

Trường học, ngành học phải phù hợp với năng lực, sở trường và mong muốn từng người nên cứ để người đó chọn, cha mẹ góp ý thôi, sao cứ bao bọc mãi được. Điểm thi, điểm kiểm tra cần phải chính xác để xác định đúng “mình là ai”, mua lấy điểm cao để cứ sống mãi trong hoang tưởng làm chi? Con cái học hành không nên là lỗi cha mẹ, thầy cô, sao không tự thấy có lỗi với con cái mà chỉ biết có xấu hổ với nhà hàng xóm? Chân lý là cái đúng hiển nhiên, mà đúng hiển nhiên thì ai cũng thừa nhận hoặc không thừa nhận thì nó cũng không thay đổi, thế thì sao phải đe dọa nhau thừa nhận? Hôn nhân đại sự là chuyện cả đời, đời cha mẹ không môn đăng hậu đối là lỗi cha mẹ, sao bắt con cái chịu thay? Bạn bè quý nhau thì mới mời đi ăn, có tiền mới mời đi ăn, sao phải làm cao, sĩ diện vay tiền để ăn uống tốn kém mà lòng thì không muốn? Rặt toàn những điều xấu xí.

Việt Nam muốn có nền văn hóa tiên tiến thì trước tiên phải bỏ cái tâm lý so sánh lệch lạc kia đi đã. Mà việc từ bỏ không phải cứ hô hào là xong, mỗi người phải tự thấy phần trách nhiệm của mình trong đó rồi thực hiện. Tất cả đều có trong con người bạn, bạn có muốn hoàn thiện, nâng tầm nó hay không mà thôi. Người trẻ đừng cố chấp với thế hệ già, hãy mạnh dạn làm gương cho “các cụ”.

[Nguyễn Kiến Quốc]
-------------------------------------
Nguồn: [ Facebook.com Link ]
View comments on facebook
Like & Comment this post

Other newsfeed from Những truyện ngắn hay

Muốn yêu một con người
mà cứ nghi ngại người thuộc về trời mây
người thuộc về số phận trong căn nhà với bàn tay khác
sợ tình yêu với cách yêu của mình lầm lạc
nên thôi!

Ta - vẫn cứ thế lênh đênh trong cuộc đời
từng ngày thức dậy nhìn bên ngoài ô cửa từ căn phòng vắng ngắt
Ta - đôi lúc muốn bước đi dưới cơn mưa để cảm nhận từng giọt nước chảy tràn trên khuôn mặt
đôi lúc cũng vì nhớ nhà mà đem...
View details ⇨
Người ta giấu giếm rất nhiều thứ đằng sau ba chữ "không có gì" theo kèm một nụ cười vừa đủ.

Cô đơn không phải không có ai lắng nghe, mà là không có ai thấu hiểu. Vì không ai hiểu được nên tốt nhất không nói ra, bận lòng người, buồn lòng mình.

-Du Phong
Trước đây, người ấy nói chia tay với tôi một cách dứt khoát, tôi cố chấp níu kéo, ngày ngày gọi điện, ngày ngày nỗ lực chứng minh tôi vẫn còn yêu họ. Một ngày update đến cả chục cái stt để mong họ biết rằng, tôi đang rất đau lòng. Nhưng họ vẫn bỏ mặc và im lặng đáp lại tất cả.

Sau này, khi tôi chia tay người ấy, anh ta cả ngày nhắn tin cho tôi, dù tôi chặn số cũng sẽ lấy số khác để liên lạc....
View details ⇨
Càng lớn càng cảm thấy có thêm nhiều mối quan hệ chỉ có thêm nhiều phiền phức. Mọi thứ chỉ dừng lại ở mức xã giao là đủ rồi. Gặp nhau thì cười một cái, chào một cái, rồi thôi!

Không nhiều lời, không tốn thêm thời gian.

-Sưu tầm
Bạn thân...Cảm ơn cậu

Thế giới rộng lớn, vạn sự vô thường, mỗi ngày đều sẽ có vô số người lạ thành quen mà cũng quen thuộc bỗng chốc thành xa lạ. Tất cả những mối quan hệ trên cõi đời này vốn dĩ như cơn gió, đến rồi lại đi, có chăng chỉ là ghé chân dừng lại một đôi lúc. Và rồi đến sau cùng, chỉ còn lại bên ta, đi cùng ta đến cuối đời, chỉ là bản thân ta.

Bạn thân, tớ luôn tin rằng, cậu xuất...
View details ⇨
Quãng thời gian đẹp nhất chính là khi con người ta còn trẻ, còn ngông cuồng, sau này, đáng sợ nhất là bản thân đã trở nên lãnh đạm với tất cả mọi thứ, không còn say mê như thời thanh xuân nữa...

-Sưu tầm
Ngày còn đi học, muốn gặp nhau chỉ cần một cái hẹn.
Sau này khi đã ra đời lăn lộn, muốn hẹn còn phải dựa vào hai chữ tùy duyên.

-Nguyễn Thương
Nếu bạn thích 1 thứ gì đó hãy cứ mua đi, đắt 1 chút thì cũng có sao. Vốn dĩ gặp người mình thích đã rất khó rồi, giờ đến thứ mình thích chẳng lẽ cũng ko thể mua?

Mà cho dù gặp được người mình thích, chưa chắc người đó cũng thích bạn. Trong khi đồ bạn thích, chỉ cần bỏ tiền ra chắc chắn nó sẽ thuộc về bạn.

-Sưu tầm.
Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời này.

Dù có sâu đậm bao nhiêu, có khó khăn thế nào thì tình yêu rồi cũng phải phai nhạt theo thời gian. Vì bản thân tình yêu vốn dĩ bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc ở thời đại nào cũng...
View details ⇨
Gái 25
Gái không xinh, Gái cũng không thông minh hài hước, nói chung là thuộc cái thể loại bình thường, quăng vào một chỗ đông người chắc sẽ chẳng thấy Gái đâu (đã nhỏ con lại nhàn nhạt)

Mọi người xung quanh Gái bảo Gái thay đổi đi thì mới có tình yêu được, mà Gái không quan tâm, vì Gái thấy Gái đang sống tốt mà. Gái đâu cần một bờ vai nào đâu, cũng đâu sợ cô đơn, Gái là người hướng nội, nên...
View details ⇨
Khi ta vào khoảng hai mươi mấy tuổi, tuyệt đối không thể nào nhẹ nhõm được đâu. Tuổi hai mươi mấy, mọi thứ đều dang dở. Công việc không ổn định, tình cảm không ổn định, mối quan hệ nhiều nhưng thật sự không bền chắc.

Khi ta mười sáu, mười bảy, ta có gia đình kề bên.
Tuổi hai mươi mấy, chỉ đơn độc ta quyết định.

-Sưu tầm
Đã là phụ nữ thì tuyệt đối đừng dung túng cho sự lười biếng của bản thân. Phụ nữ, không thông minh thì phải xinh đẹp. Không xinh đẹp thì phải thông minh. Chứ tuyệt đối đừng đã ngu lại còn xấu!
Đàn ông đến cạnh phụ nữ theo hai tiêu chí, một là dung mạo, hai là cốt cách.

Phụ nữ xinh đẹp chỉ khiến đàn ông dừng chân, nhưng phụ nữ thông minh mới khiến đàn ông lưu luyến.

-Huyền Trang Bất Hối
THANH XUÂN CON GÁI NGẮN NGỦI, ĐỪNG BẮT CÔ ẤY CHỜ ĐỢI CÙNG TỦI THÂN.

Một cô gái có thể kiên nhẫn chờ bạn vài giờ, hay vài ngày. Nhưng không có nghĩa là đủ can đảm để đợi bạn nhiều tháng, nhiều năm hay nhiều lần bạn vô tình bỏ quên cô ấy.

Không một cô gái nào ngu ngốc đến độ tự đặt mình vào canh bạc bấp bênh thắng thua và lưng chừng hồi kết. Bởi tất cả, đều phải trả giá bằng sự son trẻ và...
View details ⇨
Còn những yêu thương!

Cho những mùa xuân cha không đứng trước hiên nhà
Đi qua tháng nắng và mùa mưa giăng mắt
Con trở về bụi đời làm những nếp nhăn trên khuôn mặt
Gặp lại trẻ thơ trong ký ức của gia đình

Hôm nay con thức dậy và ngồi với bình minh
Trong lặng lẽ giữa khu vườn lá đổ
Những bước chân đã rời xa nơi thành phố
Tìm lại bình yên ngược theo những khung hình

Tấm ảnh này ngày xưa mẹ...
View details ⇨
Gửi anh! Người yêu hiện tại.

Em biết cả anh và em, đều có quá khứ, đều có niềm vui, đều có nỗi buồn, nhưng bây giờ, ngay bây giờ, em là của anh và ngược lại, nên hãy cứ yêu thương nhiều nhất có thể và gạt cái quá khứ ngày trước đi, được không?

Em biết khi bên nhau, quen nhau, sẽ có đôi lần, thậm chí tệ hơn là rất nhiều lần, em và anh lớn tiếng và hơn thế nữa là nói chia tay, nhưng nhữnglúc...
View details ⇨
Vì sao Tết bây giờ không vui như trước nữa?

Bởi vì hồi nhỏ, khi còn một tuần nữa mới đến Tết bố mẹ đã dẫn bạn đi mua quần áo mới, nói với bạn Tết đến mới được mang ra mặc. Còn bây giờ thì suốt ngày mua hàng online, suốt ngày nhận bưu phẩm, Tết thì cũng chỉ là đặt nhiều hơn vài đơn hàng mà thôi.
Hồi trước mỗi lần Tết đến, bố lại nắm tay dẫn bạn đi chúc Tết họ hàng nội ngoại, anh em bạn bè, đi...
View details ⇨
Nếu như có cơ hội, tôi rất muốn đi du lịch cùng những người bạn thân nhất của mình. Hành lí mang theo chỉ có một ít đồ đơn giản và tiền đủ tiêu. Chúng tôi cứ vừa đi vừa nghỉ, ghi nhớ mỗi khoảnh khắc xinh đẹp chạy qua trước mắt, chụp ảnh cho nhau, nô đùa với nhau. Buổi tối nằm bên nhau, kể cho nhau nghe về những anh chàng đã và đang bước qua cuộc đời mình...

Chúng tôi chạy, chúng tôi vui,...
View details ⇨
Thành phố không thuộc về những vì sao
em đi rồi mùa đông cũ vẫn mỗi năm trở lại
yêu thương, như một ngôi nhà từng...mà rồi không thể bình yên mãi
ai đó lạc bước chân lang thang trong đêm tối cuộc đời

Tôi là dòng nước chảy về những ngày xuôi
thác ghềnh, biển cả mênh mông theo từng mùa gió bão
Em - rồi theo tháng ngày trôi về miền khát khao hư ảo
Chúng mình của năm xưa lạc mất trong khoảnh...
View details ⇨
Có một kiểu yêu thương không bao giờ nói ra rõ ràng, cứ thản nhiên ngày qua ngày mà bên cạnh người ấy. Dùng hành động để tỏ tình. Dùng quan tâm để chứng minh. Chắc chắn người sẽ hiểu.
Kiểu yêu thương như vậy sẽ không bao giờ đánh mất người. Vì không chút lôi kéo, giành giật người.

Nhưng cũng mãi mãi không bao giờ có thể ôm người vào lòng. Chỉ có thể đứng đó, lặng yên chờ mỗi khi người tìm...
View details ⇨
Bạn không cần phải suốt ngày phải quản lý chặt chẽ mọi thứ về người yêu bạn.
Vì nếu họ một lòng một dạ và yêu bạn thật sự.
Thì cho dù có trăm ngàn sự cám dỗ cũng không thể làm lay động họ.
Bởi vì “Chung Thủy” là sự tự giác.

Sưu tầm
View more posts